Đăng bởi: phamlongkhanh | Tháng Năm 10, 2007

Lời tỏ tình ấp ủ 5 năm

Tôi và em cùng sinh ra và lớn lên trên một miền quê yên ả. Mặc dù tôi lớn hơn em một tuổi nhưng chúng tôi đi học cùng một lớp. Tuổi thơ của chúng tôi gắn với những kỷ niệm đồng quê
Tôi và em từng chia sẻ với nhau từ củ khoai, củ sắn. Tôi luôn là người bảo vệ em trước những trò nghịch ngợm của đám con trai. Chúng tôi luôn ở bên nhau với những bài học khó, những bận rộn của mùa thi, những lúc vui buồn. Vì thế, chúng tôi đã quá hiểu nhau. Em luôn coi tôi như anh trai và không ngần ngại tâm sự chuyện riêng tư,  những tâm sự thầm kín.
Tốt nghiệp THPT, tôi thi đậu Học viện Chính trị – Quân sự, em cũng nhập học trường Cao đẳng Sư phạm Hà Tĩnh. Lần đầu tiên tôi xa nhà, xa quê hương và xa em. Tôi nhớ em đến quay quắt và hiểu ra rằng, tôi không thể sống thiếu em.
Trong lần nghỉ phép đầu tiên tôi về với bao dự định, nhưng khi gặp em lại không thực hiện được. Tôi không thể nói với em những gì tim tôi đang thổn thức vì sự hồn nhiên của em. Thời gian cứ thế trôi, em trở thành cô giáo trường làng, tôi tốt nghiệp và nhận quyết định vào công tác ở Tây Nguyên.
Những ngày tháng trước khi tôi lên đường nhận công tác, em ít nói, ít cười và đôi mắt phảng phất buồn. Hành trang lên đường của tôi là chiếc ba lô con cóc và một món quà để tặng em trước lúc chia tay mà tôi đã chuẩn bị trong 5 năm làm lính sinh viên.
Đó là ba cuốn nhật ký, mà tôi đã viết bằng cảm xúc chân thực, nỗi niềm thương nhớ em. Những mong ước, khát vọng trong tương lai mà đáng lẽ tôi đã nói với em từ rất lâu rồi. Em tiễn tôi  gần 12km  trên chiếc xe đạp “cà tàng” ngày nào chúng tôi vẫn chở nhau đi học
Trước lúc lên xe, tôi đã trao em món quà đó và dặn: “Em về đến nhà mới được mở ra xem…”. Em oà khóc: “Anh đi mạnh giỏi… Khi nào nhận công tác xong, viết thư ngay cho em nhé!…”. Những ngày tháng sau đó tôi luôn thấp thỏm, chờ mong tin  em.
Một buổi chiều từ thao trường về tôi nhận được thư em. Đây là lá thư dài nhất trong gần 300 lá thư em viết cho tôi trước đó. “Anh ác lắm! Em ghét anh! Em đang khóc đây này! Anh là kẻ ngốc! Việc gì anh cũng làm được, thế mà chỉ có một lời tỏ tình với một người con gái sao anh không dám nói, để rồi phải mang tâm sự trong suốt 5 năm qua…
Anh biết không? Những ngày tháng bên anh là những ngày tháng em có niềm vui và hạnh phúc trọn vẹn nhất. Ở bên anh em luôn thấy cuộc sống thật bình yên. Anh là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho em. Từ rất lâu, em đã biết, em không thể sống thiếu anh được…”.

Tôi đã run lên vì sung sướng. Từ đây, tôi chắc chắn đã có bến đậu bình yên, một hậu phương vững chắc để tôi yên tâm phấn đấu, rèn luyện, trưởng thành.

———————-

Một kết thúc có hậu cho người đã , đang và sẽ yêu


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: